Em chỉ là một cô gái nhỏ với những mơ ước thật bình thường!
Em
là cô gái nhỏ… với những ước mơ thật bình thường. Em chỉ có mong ước trái tim
mình thật bình yên và gia đình mình thật êm ấm. Em đã từng lựa chọn nhiều cách
để giúp cho trái tim mình bình yên. Nhưng còn thở là tim còn đập, còn đưa máu
lên não và não thì mãi cứ hoạt động. Giá mà em mạnh mẽ hơn một chút, mạnh mẽ để
đứng vững một mình trên đôi chân của mình mà không dựa dẫm vào ai. Giá mà cuộc
sống chỉ là cuộc sống của mỗi mình em. Nhưng cuộc sống tẻ nhạt như vậy, vốn chẳng
vui và chẳng biết đâu là cột mốc để em trưởng thành đúng không nào? Mạnh mẽ
không phải là ở trong chiếc vỏ bọc của chính mình, ngày qua ngày, giờ qua giờ
và em chết khi không biết mình đã làm được những gì và trải qua những gì. Mạnh
mẽ là vẫn giữ vững được mình, phát triển được bản thân dù em ở trong bất kỳ
hoàn cảnh nào.

Sinh
ra là một người con mang dáng dấp của một người trưởng thành, nhưng bên trong
là một đứa trẻ thơ dại, chưa biết điều gì là tốt cho mình, chưa hiểu rõ bản
thân là ai và tại sao mình lại sinh ra trên cuộc đời này. Em cứ đi trong bóng tối,
em cứ gõ nhầm nhà, nhưng em vẫn lựa chọn bước đi mà không biết phía cuối con đường
kia có ánh sáng hay không? Em chấp nhận mạo hiểm, chấp nhận bước đi… Và tất
nhiên, những cú ngã làm em trầy xước… làm người em đau và tim em cũng đau. Làm
thế nào để trái tim em bớt đau nhỉ? À, em cứ tiếp tục đứng dậy và bước đi về
phía trước. Thời gian sẽ giúp em chữa lành vết thương đó. Những nấc thang cao
hơn tiếp theo sẽ khiến em cảm thấy sự nổ lực của mình là xứng đáng. Trên con đường
đó, em học được sự thờ ơ, vô cảm, dĩ hòa vi quý. Dường như em không quan tâm mấy
đến những lời nói xung quanh, chỉ khi nó “quá” so với hạn mức của bản thân em mới
chia sẻ lại. Nhưng điều mà em cảm thấy đau nhất, vẫn là những người trong gia
đình mình. Dù đi đâu, dù đi xa đến thế nào thì gia đình vẫn là nơi để chúng ta
nương tựa. Chúng ta nương tựa vì tin rằng ở đó sẽ luôn yêu thương em, giúp đỡ
cho em. Chắc có lẽ, trông đợi quá nhiều nên em cũng hay đặt những tiêu chí khá
cao cho họ. Thường điều gì ngoài bản thân mà chúng ta đặt nhiều kỳ vọng thì nơi
đó chúng ta dễ tổn thương hơn và thất vọng nhiều hơn. Đó chỉ là một quy luật
cân bằng của cuộc sống. Quá cao hay quá thấp luôn cần một cán cân chính giữa
kéo lại nếu em muốn giữ thăng bằng!

Em
bắt đầu biết yêu bản thân khi nhận ra “bản thân mình mới là điều đáng quý nhất”.
Đây không phải là ích kỷ hay vị kỷ đâu, máu xương của em, suy nghĩ của em là của
ông bà tổ tiên từ bao đời đúc kết được. Vì thế, em chăm sóc bản thân tốt là em
đang “nhớ nguồn” đó! Em bắt đầu biết yêu người khác một cách không điều kiện và
em cũng nhận được tình yêu đó! Một tình yêu của sự trưởng thành và đầy bao
dung.
Chúng
ta gặp nhau giữa biển người mênh mông. Chúng ta giữ lấy nhau bằng những điều
bình dị nhất, ngây dại nhất! Với em, đó điều là những thứ đầu tiên! Em đọc nhiều,
em học nhiều, em nghe người ta nói cũng nhiều, nhưng lần này là chính bản thân
em trải nghiệm đầu tiên. Và Anh thấy đó, khờ dại lắm, ngô nghê lắm… nhưng em thấy
mình đã làm tốt nhất có thể rồi. Và có những lúc em đã nghĩ: “em có thể nghỉ
ngơi rồi, em có thể tựa vào Anh mà sống tiếp rồi. Em sẽ không một mình nữa đâu.
Giờ đây chuyện gì em cũng sẽ có thể chia sẻ cùng Anh một cách thẳng thắn nhất”.
Nhưng đến ngay cả điều này em cũng phải học! Vì trước giờ em có ai để chia sẻ
và họ hiểu cho em đâu nào. Có thể họ sẽ nghe, nhưng hiểu thì không. Cũng là quy
luật cân bằng, cái gì con người thiếu họ thường sẽ tìm kiếm. Và em tìm được
Anh!
Sau
nhiều thời gian suy nghĩ, thay vì em nghĩ về những điều tiêu cực sắp xảy ra, em
sẽ nói với chính mình những điều em mong muốn.
Em
muốn mình sẽ có một đám cưới thật nhẹ nhàng, thật ấm áp và vui vẻ. Ai dự đám cưới
của chúng mình cũng sẽ vui và chúc phúc cho chúng mình đủ bản lĩnh để giữ lửa
cho tình yêu này.
Em
muốn mình sẽ có một ngôi nhà thật đáng yêu. Nơi đó có Anh, có Em và con của
chúng mình. Chúng ta sẽ cùng dạy nhau cách trưởng thành thêm một lần nữa. Em sẽ
yêu con mình thật nhiều, nói cho chúng biết ba mẹ yêu chúng và định hướng cho
nó biết về cuộc đời, về cách đóng góp và tận hưởng cuộc sống này. Em chỉ mong
con thật khỏe mạnh và đủ bản lĩnh để đối đầu với những điều thế giới thay đổi sắp
đến.
Em
muốn mình sẽ dư giả về tài chính để phụng dưỡng Ba Mẹ 2 bên. Với em, ba mẹ nào
em cũng quý, vì có ba mẹ mới có Anh và Em của ngày hôm nay. Ngoài kia, em còn
yêu được những người khác thì Ba Mẹ mình tại sao lại không chăm sóc và yêu
thương họ thật nhiều. Ba Mẹ chắc chắn sẽ được hưởng những dịch vụ tốt nhất và
chia sẻ thật tâm nhất.
Em
muốn mình sẽ có một vườn hoa. Mỗi ngày hoặc 2 ngày em sẽ cắm hoa một lần để nhà
lúc nào cũng thơm và mình lúc nào cũng cười với nhau. Gia đình ngập mùi của hạnh
phúc. Là nơi mà ai cũng muốn về chứ không phải chỉ muốn đi xa thật xa.
Em
muốn mình sẽ có một công việc thật tốt, để em phát huy những tài năng mà em
đang có, để kiếm thêm thu nhập để cuộc sống mình tốt hơn. Cả hai chúng mình sẽ
cùng nhau cố gắng.
Em
mong ước thật nhiều, anh sẽ là một người chồng yêu thương gia đình. Dù Anh có
đi đâu cũng luôn nhớ về em và gia đình. Anh sẽ luôn quan tâm em, giúp đỡ em
công việc nhà. Những lúc em có bầu và chăm con, anh và em sẽ cùng nhau chăm sóc
con của mình nhé! Đến lúc nó lớn, chúng ta lại cùng nhau ngao du thiên hạ. Cái
nắm tay lúc về già cũng sẽ mạnh mẽ như lần đầu anh cầm tay em.
Anh
có mong ước gì không? Cùng liệt kê ra nhé!
Em
biết rằng cuộc sống phía trước, chắc chắn sẽ còn nhiều những khó khăn và thử
thách, nhưng em vẫn hy vọng với tính cách của chúng ta, mình sẽ vượt qua và đạt
thêm nhiều phần quà khác trong cuộc sống.
Em
chỉ là một cô gái nhỏ với những mong ước thật bình thường, nhưng chúng ta hãy
làm nó thật phi thường nhé!
Mận
– 17/09/2022
Nhận xét
Đăng nhận xét